YJLongfic ~ Điều…đáng sợ…nhất? (Chap 4)

CHAP 4:

Ánh sáng là điều tuyệt vời, còn bong tối là điềm gỡ…

Vậy ai đặt ra quy luật ấy?

Chắc có lẽ là số phận chăng?

Số phận đặt ra những quy tắc riêng cho bóng tối và ánh sáng…

Nhưng liệu chăng ánh sáng thực sự là ánh sáng?

Và bóng tối mãi là bóng tối đơn thuần thôi sao?

………………………….

Nếu nói Moon quốc là vương quốc của bong đêm, thì thực sự Sun chính là ánh sáng của những gì rực rỡ nhất.

Có lẽ chính vì Sun là một vương quốc huyền ảo với những vẻ đẹp lung linh nên mới luôn là nỗi ám ảnh thèm khát của tât cả các nước lân bang.

Trong quá khứ, Sun và Moon trong một lần đều bị dồn đến đường cùng mà phải hợp lực với nhau để chống lại kẻ thù chung.

Kết thúc chiến tranh, cả hai vương quốc đã ký kết hiệp định không xâm phạm nhau cho đến khi Sun vương ngừng tiến cử một thân tử cho mỗi triều đại Moon vương.

“Một Hiệp ước đánh đổi một người để bảo vệ toàn bộ dân tộc. Đó là niềm tự hào của một vương nhi!”_ Mọi vương tử, công chúa khi sinh ra đời đều thuộc nằm lòng câu nói này.

Tất cả sẽ cứ như số phận lựa chọn khi người sinh ra đầu tiên trong dòng dõi Kim vương tộc có giới tính kết hơp với Moon vương triều đại đó, nếu như…thời gian không qua đi và không đến một lúc… vương tộc chỉ có toàn vương tử trong khi Moon vương là một nam nhân. Điều tất yếu, đứa con đầu tiên sẽ là “vật hiến tế”

Thế nhưng số phận cũng rất ham vui. Nó không chỉ đứng nhìn những con người đầy âm mưu nơi hậu cung đầy lọc lừa, dối trá này… Nó cũng không tham gia, chỉ là…khuấy động một chút những trái tim đầy đáng sợ và cũng đầy đáng thương của nhân loại tầm thường.

Hoàng đế Sun quốc có lẽ cũng chỉ là một món đồ chơi của số phận khi đã nhẫn tâm ném đứa con bị chính mình bỏ rơi và chưa từng gặp mặt suốt gần 17 năm, để cứu lấy đứa con với người đàn bà mà ông yêu thương nhất – Rella vương tử…

Và mọi chuyện cũng sẽ không tệ đến thế đối với đứa trẻ không được nhận lấy tình thương nếu như mẫu hậu nó không vì đứa con mang sức mạnh của ánh sáng huyền thoại mà bỏ rơi nó.

Những người cha, người mẹ vô tình ấy liệu có yên ổn huơng hạnh phúc mà chính mình đã đánh đổi dựa trên sự dẫm đạp trên chính giọt máu của mình?

Và những nguyên nhân cho nỗi đau môt con người liệu có cảm thấy chăng một chút xót xa, đau nhói trong con tim vốn chỉ biết nhận lấy yêu thương và hạnh phúc?

………………………………………….

Giữa hoàng cung Sun quốc…

Nơi ánh sáng luôn ghé thăm tới mọi ngóc ngách…

Nơi con người sử dụng mọi âm mưu tối tăm nhất để chiếm giữ ánh sáng cho riêng mình…

Nơi ngự hoa viên xinh đẹp đang thấp thoáng bong dáng hai người nam nhân…

“Chul hyung àh? Liệu có phải là sai lầm không khi giải thoát cho Jae bằng cách đưa em ấy vào nhà tù khác còn khốc liệt hơn bởi những tranh giành và đấu đá?”

“Có lẽ! Nhưng không ai trong chúng ta biết được liệu có sai lầm hay không nêu không… đi đến cuối cùng… của cuối cùng.”

“Liệu em ấy có hận chúng ta không hả hyung?”

“Có thể! Có ai không hận những kẻ đã đẩy mình đến bước đướng cùng?”

“Vậy sao hyung vẫn quyết đem Jae đến con hẻm cụt không lối thoát đó?”

“Hừ! Vậy em không tiếp tay cho ta đưa em ấy đến nơi đó hay soa, Hyunnie?”

“Em…”

“Ta không muốn tình yêu của ta và Hannie bị đổ vỡ và đẩy trách nhiệm của mình cho thằng bé. Vậy còn em? Em là hyung cùng một phụ một mẫu với nó, vậy mà em cũng vứt bỏ nó để vui hưởng với vinh quang của một đứa con của hoàng hậu mang năng lực ánh sáng huyền thoại đó sao?”

“Ta không ngại khẳng định sự đớn hèn của bản thân! Nhưng ta không chấp nhận những kẻ còn hèn nhát hơn ta lại có thể sỉ nhục ta!”

“Ta vốn ích kỷ thế đấy! Ta không hối hận dù đó có là sai lầm! ta đã chọn tình yêu mà không ai dành cho ta trong cái hoàng cung đầy máu và nước mắt này. Còn em? Em đã và sẽ làm gì để yên vị trên chiếc ghế thái tử sau lễ sắc phong ngày mai?”

“Hoàng hyung đừng nói nữa!”

“Hyunnie biết không? Những lúc em không thể nào trả lời câu hỏi của ta, em luôn gọi ta là “hoàng hyung” chứ không gọi ta là “Chul hyung” hay “hyung” như bình thường.”

Khẽ quay người trong khi đang bước đi, thân ảnh mang vương phục tử sắc với mái tóc màu lửa, đang đem những lời nói như chất chứa bao ý niệm và sự quyêt tâm vào trong ánh sáng ngự hoa viên này:

“ Trái tim và bộ não biết rõ chủ nhân nó đã, đang và sẽ làm gì.”

“ Ta không nói nhiều nữa”

Dường như trong trái tim của mái tóc đỏ ấy là không biết bao tình yêu nhưng… dường như lại chỉ tràn ngập sự giá lạnh đến thấu tâm can mà thôi…

Thấp thoáng trong làn gió mang theo hai đôi mắt nâu khẽ liếc nhìn hướng thân ảnh màu tím u buồn vừa khuất xa mà không ai hay biết…

……………………………………….

Đại Yến Điện…
Sinh thần yến của Jihoo vương tử…

Trong đại điện rộn ràng với bao màu sắc của các cấp bậc quan viên và các cung nữ, giám quan, thị tùng, thị nữ, nổi bật trên những chiếc ghế được điêu khắc thật tinh tế và tỉ mỉ là những con người nắm quyền lực cao nhất của vương triều Kim tộc tại Sun quốc…

Ngồi trên chính điện cao cao tại thượng dĩ nhiên là Sun vương mang hoàng bào kim sắc. Mái tóc ánh kim được bới hờ hững bởi một chiếc trâm bằng Hoàng kim như ngọc, khuôn mặt nhỏ nhắn có thể coi là tuyệt mỹ. Nhưng trên hết, ánh nhìn quyết đoán và lạnh lùng mới là điểm khiến bao người kính sợ ở con người nắm giữ vương quyền này.

Trên chiếc ghế chạm trỗ hình phượng hoàng cũng mang màu hoàng kim của Kim vương tộc là hoàng hậu Kim Tae Hee – con gái duy nhất của Thừa tướng Kim Jae Suk, cháu gái của Đại thần quan Kim Jae Won – người đàn bà có thể yên ổn trên vị trí hoàng hậu của vương triều nổi tiếng tàn nhẫn “một cách âm thầm” này, đã không chỉ hơn một lần đưa tiễn những kẻ đã không biết điều mà cạnh tranh hay ngấp nghé Hậu vị của mình.

Đó là một nữ nhân có thể nói là tuyệt sắc với đôi mày ngài, nét uy quyền lẫn sự nhu mì, khoé miệng như cười như không…

Dĩ nhiên một lẽ, môt buổi Đại Yến sinh thần kiêm sắc phong thái tử vị thì nhân vật chính không thể thiếu. Người nắm giữ vị trí mà không một phi tần nào không muốn con mình có được, tất yếu, cũng chỉ có thể là con trai của hoàng hậu.

Jihoo vương tử hay phải gọi là Thái tử chính là phù thuỷ duy nhất trong vòng 100 năm trở lại đây có được quyền năng của ánh sáng, người còn nắm giữ them nguyên tố “gió” của mẫu thân mình.

Mang vẻ đẹp thừa hưởng từ cả hai vị phụ mẫu, vị Thái tử có mái tóc kim sắc, gương mặt như khắc từ Sun Vương và ánh mắt như tạc từ Kim hoàng hậu.

Nếu chỉ nhìn con người nàỷơ bề ngoài ắt hẳn không ai có thể nghĩ trong cái đầu xinh đẹp kia là bao mưu mô và ý định triệt hạ người khác, cũng sẽ không ai biết được trong trái tim của “ánh sáng” lại chỉ toàn một màn đêm đen đặc sự lạnh lẽo mà thôi.

“BẨMMMM…! Thưa Vương! Huyết vương Moon quốc và Tứ vương phi đến chúc mừng lễ sắc phong Thái tử vị của Jihoo vương tử ạh!”

Cái không khí vốn ồn ào xôn xao vì vị vương tử tóc ánh kim nhanh chóng được dàn xếp mà trở nên vô cùng im ắng bởi những đôi mắt không ngừng nhìn vào nhau kinh ngạc của toàn thể văn võ bá quan và cả Kim vương, Kim hậu, Thái tử và ba vị vương tử còn lại.

Mọi người đều biết Tứ vương phi của Moon quốc chính là YoungWoong vương tử của Sun quốc và lẽ dĩ nhiên, em trai ruột về thăm nhân dịp sinh thần và sắc phong tước vị của thân hyung mình là điều không đáng bàn cãi…nếu như…sự việc đều không xảy ra như nó đã xảy ra…

“Mời!” _ Trong khi mọi người đang kinh hãi nhìn nhau thì Kim vương đã lấy lại điềm tĩnh và lên tiếng truyền cho tên lính ngự yến quân. Đôi mắt của vị vua một nước và cũng là phụ thân của người sắp bước vào nơi đây ánh lên nét lạnh lẽo chưa từng có…hay đã luôn có khi nhắc đến YoungWoong Tam vương tử.

Dường như không có cả tiếng bước chân nhưng đã có hai người tiến vào, theo sau là hai ảnh vệ và hai cung nữ theo hầu…

“Moon Vương xin kính chào “Nhạc phụ mẫu”! Chúc mừng Jihoo vương tử đăng ngôi Thái tử!”

“…YoungWoong…àh không…Tứ vương phi Moon quốc thỉnh Sun Vương an khang! Chúc mừng …nhị hyung được sắc phong Thái tử vị!”
_Giọng nói trong, nhẹ, thoang thoảng trong từng lời khẽ vang lên.

Nhưng mọi người trong Đại yến điện, kể cả hoàng thượng, hoàng hậu, thái tử và Rella-Xiah và tiểu vương tử đều kinh ngạc theo nhiều cách khác nhau…

Con người tự gọi là YoungWoong và xưng là Tứ vương phi Moon quốc kia liệu có phải là con người sáu tháng trước “được” đem đến Đại chính điện chính cung hay không?

Mái tóc bach kim mảnh mai trong gió được búi cao bằng một cây tram bạch ngọc khắc hình một nhánh hoa kỳ lạ chắc chỉ có tại vương quốc bóng tối. Khuôn mặt nổi bật đôi mắt dịu dàng u buồn với làn mi dài cong vút, cái mũi cao thanh, làn da trắng ngần không tỳ vết và đôi môi nhỏ đang mấp máy tựa như bong hoa hồng đỏ tươi…

Tất cả…tất cả…như mê hoặc bọn họ và khiến bọn họ đờ đẫn…

Nhưng…

Người thực sự đờ đẫn lại là Rella vương tử và Kim hoàng đế…

Khẽ mấp máy làn môi hồng, người nam nhân vận hoàng y tử sắc thốt lên hai từ làm Kim vương phải tê tái và bất ngờ, còn hoàng hậu thì chau mày, tức giận:

“Mẫu phi…”

Thế giới luôn luôn tồn tại ánh sáng và bóng tối. Đó là sự song hành không thể thay đổi.

Nếu không có bóng tối, liệu ta có nhận ra ánh sáng đang ở ngay xung quanh mình?

Nhưng… ánh sáng phải chăng lúc nào cũng rực rỡ?

Hay ẩn sâu trong ánh sáng chói loà kia…là những khoảng tối không gì thay thế được?

Trái tim của con người vốn đầy mâu thuẩn như thế đấy!
Liệu… trái tim một Vampire có khác chăng?
Hay những thứ đáng sợ nhất luôn có những mâu thuẩn cũng khó giải đáp nhất?

END CHAP 4

1 Phản hồi (+add yours?)

  1. Min Rose
    Jun 06, 2012 @ 13:42:31

    Hi au , mình đọc chùa từ đầu giờ mới com thật xin lỗi quá , fic này thật sự rất hay và mình rất thích hình tượng 2 nv trong fic này , au mau ra chap mới đi au , đang thì tình cảm đương nồng . Ngóng au lắm lắm . Thanks au

    Trả lời

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Biên Niên Sử

Tháng Mười Hai 2010
M T W T F S S
« Nov   Feb »
 12345
6789101112
13141516171819
20212223242526
2728293031  

11-March-RabbitYear

free counters
%d bloggers like this: